Chi tiết sản phẩm
Thành phần Thành phần - Bisoprolol fumarate 5,00mg. - Hydrochlorothiazide 6,25mg.
Mô tả:
Chỉ định: Theo toa bác sĩ
Kết hợp bisoprololfumarate (5,0mg) và hydrochlorothiazide (6,25mg) được chỉ định để điều trị tănghuyết áp. Là kết hợp hai tác nhân hạ huyết áp với liều uống một lần mỗi ngày :thuốc chẹn chọn lọc beta, tổng hợp (cạnh tranh chẹn thụ thể beta, của tim,bisoprolol fumarate) và một thuốc lợi tiểu nhóm benzothiadiazine(hydrochlorothiazide).
Tác dụng hạ huyết ápcủa các hoạt chất này là hiệp lực. Hydrochlorothiazide liều 6,25mg làm tăngđáng kể tác dụng hạ huyết áp của bisoprolol fumarate.
Cách dùng - Liều dùng
Thuốc này chỉ dùngtheo sự kê đơn của bác sĩ
Cách dùng:
Thuốc dùng đường uống.
Liều lượng:
Liệu pháp bisoprolollà phương pháp điều trị hiệu quả tăng huyết áp ở dãy liều 2,5mg đến 40mg dùng mộtlần mỗi ngày, trong khi hydrochlorothiazide có hiệu quả ở dãy liều 12,5mg -50mg. Trong các thử nghiệm lâm sàng điều trị kết hợp bisoprolol/hydrochlorothiazide khi sử dụng các liều kết hợp bisoprolol từ 2,5mg đến 20mgvà liều hydrochlorothiazide từ 6,25mg đến 25mg, tác dụng hạ huyết áp tăng theotỷ lệ thuận với tăng liều của từng thành phần. Các tác dụng phụ của bisoprolollà một hỗn hợp các hiện tượng phụ thuộc vào liều dùng (chủ yếu là nhịp tim chậm,tiêu chảy, suy nhược và mệt mỏi) và các hiện tượng độc lập với liều (ví dụ thỉnhthoảng phát ban) và của hydrochlorothiazide là một hỗn hợp các sự kiện phụ thuộcvào liều (chủ yếu là hạ kali máu) và hiện tượng độc lập với liều (ví dụ có thểviêm tụy), hiện tượng phụ thuộc vào liều lượng xảy ra phổ biến hơn nhiều so vớicác hiện tượng độc lập với liều.
Phác đồ hướng dẫn điều trị theo đáp ứng lâm sàng
Một bệnh nhân có huyếtáp không kiểm soát được với các liều từ 2,5mg - 20mg bisoprolol hàng ngày có thểđược thay thế với kết hợp bisoprolol fumarate + hydrochlorothiazide. Bệnh nhâncó huyết áp được kiểm soát đầy đủ với liều 50mg hydrochlorothiazide hàng ngày,nhưng cho thấy mất kali huyết đáng kể với phác đồ này, có thể đạt được kiểmsoát tương tự về huyết áp mà không có rối loạn chất điện giải nếu chuyển sangdùng kết hợp bisoprolol fumarate + hydrochlorothiazide.
Trị liệu khởi đầu:
Điều trị hạ huyết ápcó thể được bắt đầu với liều thấp nhất của kết hợp bisoprolol fumarate +hydrochlorothiazide 2,5 mg/ 6,25 mg (B/ HCT) uống 1 viên mỗi ngày một lần. Sauchuẩn độ (cách quãng 14 ngày) có thể thực hiện tăng liều với viên kết hợpbisoprolol fumarate + hydrochlorothiazide lên đến liều khuyến cáo tối đa20mg/12,5mg (tức hai lần liều 10mg/6,25mg) uống mỗi ngày một lần khi thích hợp.
Trị liệu thay thế:
Sự kết hợp này có thểđược thay thế cho các thành phần riêng lẻ khi cần tăng liều.
Ngừng trị liệu:
Nếu muốn ngưng điềutrị với bisoprolol fumarate và hydrochlorothiazide, cần lên kế hoạch để đạt đượcdần dần trong thời gian khoảng 2 tuần. Bệnh nhân phải được giám sát cẩn thận.
Bệnh nhân suy thận hoặc gan
Phải thận trọng sử dụngvà điểu chỉnh liều theo chuẩn độ ở bệnh nhân suy gan hoặc rối loạn chức năng thận.Vì không có dấu hiệu cho thấy hydrochlorothiazide có thể bị thẩm tách và có ítdữ liệu cho thấy bisoprolol có thể thẩm tách, không cần thiết thay thế thuốc ởbệnh nhân lọc thận.
Bệnh nhân cao tuổi:
Liều dùng điều chỉnhtrên cơ sở tuổi tác thường không cần thiết, trừ khi có rối loạn chức năng thậnhoặc gan đáng kể. Trong các thử nghiệm lâm sàng có ít nhất 270 bệnh nhân đượcđiều trị với bisoprolol fumarate kết hợp hydrochlorothiazide (HCT) có độ tuổi từ60 trở lên. HCT làm tăng thêm đáng kể tác dụng hạ huyết áp của bisoprolol ở nhữngbệnh nhân cao tuổi tăng huyết áp. Không có sự khác biệt tổng thể về hiệu quả hoặcan toàn được quan sát thấy giữa các bệnh nhân cao tuổi và bệnh nhân trẻ tuổi.Các báo cáo kinh nghiệm lâm sàng đã xác định sự khác biệt trong đáp ứng thuốcgiữa các bệnh nhân cao tuổi và trẻ hơn, nhưng độ nhạy cảm của một số cá nhân lớntuổi không thể loại trừ.
Bệnh nhân trẻ em:
Không có dữ liệu đốivới bisoprolol fumarate và hydrochlorothiazide.
Chống chỉ định
Bisoprolol:
Bisoprolol chống chỉ định ở bệnh nhân có sốc do tim, suy tim cấp, suy timchưa kiểm soát được bằng điều trị nền, suy tim độ III nặng hoặc độ IV, bloc nhĩ- thất độ hai hoặc ba, và nhịp tim chậm xoang (dưới 60/phút trước khi điều trị),bệnh nút xoang, hen nặng hoặc bệnh phổi - phế quản mạn tính tắc nghẽn nặng. Hộichứng Raynaud nặng. Mẫn cảm với bisoprolol, u tuỷ thượng thận (u tế bào ưacrôm) khi chưa được điều trị.
Hydrochlorothiazide:
Mẫn cảm với các thiazide và các dẫn chất sulfonamide, bệnh gút, tăng aciduric huyết, chứng vô niệu, bệnh Addison, chứng tăng calci huyết, suy gan và thậnnặng.
Cảnh báo và thận trọng
Cảnh báo:
Bisoprolol
Suy tim:
Kích thích giao cảm là một phần cần thiết hỗ trợ chức năng tuần hoàn tronggiai đoạn bắt đầu suy tim sung huyết, và sự chẹn-beta có thể dẫn đến suy giảmthêm co bóp của cơ tim và thúc đẩy suy tim nặng hơn. Tuy nhiên, ở một số ngườibệnh có suy tim sung huyết còn bù có thể cần phải dùng thuốc này. Trong trườnghợp này, phải dùng thuốc một cách thận trọng. Thuốc chỉ được dùng thêm vào khiđã có điều trị suy tim với các thuốc cơ bản (thuốc lợi tiểu, digitalis, ức chếmen chuyển) dưới sự kiểm soát chặt chẽ của bác sĩ chuyên khoa.
Bệnh nhân không có bệnh sử suy tim
Trong một số bệnh nhân thuốc chẹn beta có thể tiếp tục gây suy yếu (chènép) cơ tim và thúc đẩy tình trạng suy tim. Dựa trên những dấu hiệu đầu tiên hoặccác triệu chứng của suy tim, cần xem xét việc ngừng bisoprolol fumarate vàhydrochlorothiazide. Trong một số trường hợp, việc điều trị với bisoprololfumarate và hydrochlorothiazide có thể được tiếp tục trong khi tình trạng suytim được điều trị với các thuốc khác.
Ngừng điều trị đột ngột:
Các đợt cấp của đau thắt ngực và trong một số trường hợp, nhồi máu cơ timhoặc loạn nhịp tâm thất đã được quan sát thấy ở những bệnh nhân bị bệnh động mạchvành xác định sau khi đột ngột ngừng điều trị với chẹn beta. Do đó những bệnhnhân này cần được cảnh báo không được gián đoạn hoặc ngưng điều trị mà không cólời khuyên của bác sĩ. Ngay cả ở những bệnh nhân không có bệnh động mạch vànhrõ ràng có thể được khuyến khích để điều trị với bisoprolol fumarate vàhydrochlorothiazide khoảng hơn 1 tuần với điều kiện các bệnh nhân phải đượctheo dõi cẩn thận. Nếu xảy ra các triệu chứng vật vã, cần tái lập điều trị bằngchẹn beta, ít nhất là tạm thời. Nếu các triệu chứng cai thuốc xảy ra, nên dùngthuốc lại ít nhất trong một thời hạn.
Bệnh mạch ngoại biên:
Các thuốc chẹn beta có thể thúc đẩy hoặc làm nặng thêm các triệu chứng củachứng suy động mạch ở những bệnh nhân bị bệnh mạch máu ngoại vi. Cần thận trọngdùng thuốc đối với các bệnh nhân này.
Bệnh co thắt phế quản:
Nói chung bệnh nhân có bệnh co thắt phế quản phổi không nên dùng thuốc chẹnbeta. Vì có liên quan đến tính chọn lọc beta1 của bisoprolol fumarate nên kết hợpbisoprolol fumarate + hydrochlorothiazide có thể được sử dụng thận trọng ở nhữngbệnh nhân có bệnh co thắt phế quản phổi là những người không đáp ứng với thuốchoặc những người không thể dung nạp được các thuốc điều trị hạ huyết áp khác.Do tính chọn lọc beta1 không tuyệt đối (tính chọn lọc giảm xuống khi tăng liều)nên cần sử dụng liều thấp nhất có thể của bisoprolol fumarate vàhydrochlorothiazide. Tác dụng chủ vận beta2 (thuốc giãn phế quản) cũng có thể tạohiệu lực.
Gây mê và đại phẫu thuật:
Nếu bisoprolol fumarate và hydrochlorothiazide vẫn được tiếp tục điều trịtrong thời kỳ tiền phẫu, cần thực hiện chăm sóc đặc biệt vì thuốc mê làm suy giảmchức năng cơ tim, chẳng hạn như sử dụng ether, cyclopropane vàtrichloroethylene.
Đái tháo đường và hạ glucose huyết:
Các thuốc chẹn beta có thể che lấp các biểu hiện của hạ glucose huyết, đặcbiệt nhịp tim nhanh. Các thuốc chẹn beta không chọn lọc có thể làm tăng mức hạglucose huyết gây bởi insulin và làm chậm sự phục hồi các nồng độ glucose huyếtthanh. Do tính chất chọn lọc beta1, điều này ít có khả năng xảy ra vớibisoprolol fumarate. Tuy nhiên cần phải cảnh báo bệnh nhân hay bị hạ glucosehuyết, hoặc bệnh nhân đái tháo đường đang dùng insulin hoặc các thuốc hạglucose huyết uống về các khả năng này, và phải dùng bisoprolol một cách thậntrọng. Ngoài ra, đái tháo đường tiềm ẩn có thể trở thành bệnh hiển hiện và tiểuđường do thiazide có thể yêu cầu điều chỉnh liều insulin của họ. Do liều lượnghydrochlorothiazide rất thấp nên điều này có thể ít có khả năng xảy ra với kếthợp bisoprolol fumarate và hydrochlorothiazide.
Nhiễm độc do tuyến giáp:
Sự chẹn beta-adrenergic có thể che lấp các dấu hiệu lâm sàng của tăng năngtuyến giáp (cường giáp), như nhịp tim nhanh. Việc ngừng đột ngột liệu pháp chẹnbeta có thể làm trầm trọng thêm các triệu chứng của cường giáp hoặc có thể thúcđẩy xảy ra cơn bão giáp.
Bệnh thận:
Cần hiệu chỉnh liều bisoprolol một cách cẩn thận đối với bệnh nhân suy thậnhoặc suy gan.
Tác động tích lũy của các thiazide có thể phát triển ở những bệnh nhân cóchức năng thận suy giảm. Trong những bệnh nhân này, thiazide có thể gây ra chứnginto huyết. Đối tượng có độ thanh thải creatinine dưới 40ml/phút, nửa đời huyếttương của bisoprolol fumarate tăng lên đến gấp ba lần so với người khỏe mạnh. Nếusuy thận tiến triển trở nên rõ ràng cần ngưng thuốc bisoprolol fumarate vàhydrochlorothiazide.
Bệnh gan:
Bisoprolol fumarate và hydrochlorothiazide nên sử dụng thận trọng ở những bệnhnhân có chức năng gan suy giảm hoặc bệnh gan tiến triển. Thiazide có thể làmthay đổi cân bằng dịch và điện giải, có thể gây hôn mê gan. Ngoài ra, việc thảitrừ bisoprolol fumarate chậm hơn đáng kể ở những bệnh nhân bị xơ gan so với ngườikhỏe mạnh.
Hydrochlorothiazide
Cận thị cấp tính và tăng nhãn áp góc đóng thứ phát (glaucoma):
Hydrochlorothiazide, một sulfonamide có thể gây ra phản ứng mang đặc thùriêng, dẫn đến cận thị cấp tính thoáng qua và tăng nhãn áp cấp tính góc đóng.Các triệu chứng bao gồm khởi phát cấp tính cơn đau giảm thị lực hoặc hình ảnhvà thường xảy ra trong vòng vài giờ đến vài tuần khi bắt đầu dùng thuốc. Chứngtăng nhãn áp góc đóng nếu không được điều trị có thể dẫn đến mất thị lực vĩnhviễn. Việc điều trị chủ yếu là ngưng hydrochlorothiazide càng nhanh càng tốt. Gợiý về phương pháp điều trị hoặc phẫu thuật có thể cần phải được xem xét nếu áp lựcnội nhãn vẫn không kiểm soát được. Các yếu tố nguy cơ cho phát triển cấp gócđóng bệnh tăng nhãn áp có thể bao gồm có tiền sử dùng sulfonamide hoặc dị ứngpenicillin.
Thận trọng:
Chung
Tình trạng cân bằng dịch và chất điện giải
Mặc dù xác suất phát triển chứng hạ kali máu là hạn chế với bisoprololfumarate và hydrochlorothiazide (HCT) vì liều rất thấp của HCT, nên định kỳ xácđịnh chất điện giải trong huyết thanh và bệnh nhân phải được theo dõi các dấuhiệu về thể dịch hoặc rối loạn điện giải, tức là, hạ natri máu, nhiễm kiềm giảmchloride huyết (hypochloremic), hạ kali máu và giảm magnesi huyết(hypomagnesemia). Thiazide cho thấy có sự tăng bài tiết magnesi qua nước tiểu,điều này có thể gây ra kết quả là làm giảm magnesi huyết (hypomagnesemia). Dù vậybất kỳ sự thiếu hụt ion chloride nào xảy ra thường là nhẹ và không cần điều trịcụ thể, ngoại trừ các trường hợp khác thường (như trong bệnh gan hoặc bệnh thận)việc thay thế chloride có thể được yêu cầu trong điều trị nhiễm kiềm chuyểnhóa. Dấu hiệu cảnh báo hoặc triệu chứng mất cân bằng dịch và chất điện giải baogồm khô miệng, khát nước, suy yếu, thờ ơ, buồn ngủ, bồn chồn, đau cơ hoặc chuộtrút, mỏi cơ bắp, hạ huyết áp, thiểu niệu, nhịp tim nhanh và các rối loạn tiêuhóa như buồn nôn và ói mửa. Hạ kali máu có thể phát triển, đặc biệt là với lợitiểu nhanh khi đang bị xơ gan nghiêm trọng, trong quá trình sử dụng đồng thời vớicorticosteroid hoặc nội tiết tố vỏ thượng thận (ACTH) hoặc sau khi điều trị kéodài. Can thiệp bằng lượng điện giải uống đầy đủ cũng sẽ góp phần hạ kali máu. Hạkali máu và giảm magnesi máu có thể gây loạn nhịp tâm thất hoặc tăng nhạy cảmhoặc làm tăng quá mức đáp ứng của tim với các tác động độc hại của digitalis. Hạkali máu có thể tránh được hoặc điều trị bổ sung kali hoặc tiêu thụ gia tăngcác thực phẩm giàu kali. Giảm bớt sự hạ natri máu có thể xảy ra ở bệnh nhân bịphù trong thời tiết nóng, điều trị thích hợp là hạn chế nước chứ không phải làcho uống nước muối, ngoại trừ trường hợp hiếm hoi khi hạ natri máu đe dọa đếntính mạng. Trong thực tế suy giảm muối, sự lựa chọn thích hợp là thay thế liệupháp.
Chứng tăng acid uric máu:
Tăng acid uric máu hoặc bệnh gút cấp tính có thể xảy ra ở một số bệnh nhândùng thuốc lợi tiểu thiazide. Bisoprolol fumarate, dùng một mình hoặc kết hợp vớiHCT, đều có liên quan tới chứng tăng acid uric, tuy nhiên trong các thử nghiệmlâm sàng ở Hoa Kỳ, tỷ lệ mắc phải chứng tăng acid uric cao liên quan đến điềutrị ở liều hydrochlorothiazide (HCT) 25mg (25%) có lớn hơn so với B/HCT 6,25 mg(10%). Vì liều lượng rất thấp của HCT nên chứng tăng acid uric máu có thể ít cókhả năng xảy ra với kết hợp bisoprolol fumarate +hydrochlorothiazide.
Tăng đường huyết:
Tăng đường huyết có thể xảy ra với thuốc lợi tiểu thiazide. Do đó bệnh tiểuđường tiềm ẩn có thể biểu lộ ra khi điều trị với thiazide.
Các tác dụng khác:
Các tác dụng hạ huyết áp của thuốc có thể gia tăng ở bệnh nhân phẫu thuật cắtbỏ thần kinh giao cảm.
Bệnh tuyến cận giáp:
Thiazide làm giảm bài tiết calci và làm thay đổi bệnh lý của các tuyến cậngiáp, chứng tăng calci huyết và giảm phosphate huyết đã được quan sát thấy ở mộtvài bệnh nhân điều trị bằng thiazide kéo dài. Thiazide có thể gây ra các đợttăng độ cao liên tục và nhẹ calci huyết thanh trong trường hợp không có các rốiloạn chuyển hóa calci. Đánh dấu cho chứng tăng calci huyết có thể là bằng chứngcủa cường cận giáp ẩn. Thiazide nên ngưng trước khi thực hiện việc kiểm tra chứcnăng tuyến cận giáp. Sự gia tăng nồng độ cholesterol và chất béo trung tính cóthể có liên quan đến thuốc lợi tiểu thiazide.
Suy thận:
Nếu suy thận tiến triển trở nên rõ ràng, cần xem xét giảm liều hoặc khôngtiếp tục điều trị bằng thuốc lợi tiểu. Thiazide đã được chứng minh là làm tăngsự bài tiết magiê nước tiểu, điều này có thể dẫn đến chứng giảm magnesi huyết(hypomagnesemia). Thiazide nên được sử dụng thận trọng trong bệnh thận nặng. Ởnhững bệnh nhân bị bệnh thận, thiazide có thể gây chứng urea - huyết. Tác độngtích lũy của thuốc có thể phát triển ở những bệnh nhân có chức năng thận suy giảm.
Tác dụng phụ
Kết hợp bisoprolol fumarate (B) và hydrochlorothiazide (HCT)
Liều kết hợp bisoprolol fumarate/hydrochlorothiazide (HCT) 6,25mg được dungnạp tốt ở hầu hết các bệnh nhân. Hầu hết các tác dụng phụ (AES) đều nhẹ vàthoáng qua. Trong số hơn 65.000 bệnh nhân dược điều trị trên toàn thế giới vớibisoprolol fumarate, hiếm gặp xuất hiện phản ứng co thắt phế quản. Tỷ lệ ngưngdo AES tương tự như liều kết hợp bisoprolol fumarate /HCT 6,25mg và những bệnhnhân dùng giả dược.
Tại Hoa Kỳ, có 252 bệnh nhân được cho dùng các liều bisoprolol fumarate(2,5mg, 5mg, 10mg hoặc 40mg) kết hợp với HCT 6,25mg và có 144 bệnh nhân dùng giảdược trong hai thử nghiệm đối chứng, ở nghiên cứu 1, liều kết hợp bisoprololfumarate 5mg/HCT 6,25mg được cho dùng trong 4 tuần, ở nghiên cứu 2, các liều kếthợp bisoprolol fumarate 2,5mg, 10mg hoặc 40mg/ HCT 6,25mg được cho dùng trong12 tuần.
Tất cả các tác dụng bất lợi xảy ra, có liên quan đến thuốc hay không và cáctác dụng phụ bất lợi xảy ra ở các bệnh nhân được điều trị với các liềubisoprolol fumarate 2,5mg - 10mg/HCT 6,25mg được báo cáo so sánh với thời gianđiều trị 4 tuần có tần suất < 2% so với liều bisoprolol fumarate/HCT 6,25mgcủa các bệnh nhân đã được điều trị (cộng thêm các kinh nghiệm phản ứng bất lợi)bao gồm:
Tim mạch: Nhịp tim chậm/ loạn nhịp tim/ thiếu máu cục bộ ngoại vi/đau ngực.
Hô hấp: Co thắt phế quản/ho/viêm mũi/nhiễm trùng đường hô hấp trên (URI,Upper Respiratory.
Infection or Common cold).
Toàn thân: Suy nhược/mệt mỏi/phù thần kinh ngoại vi.
Hệ thần kinh trung ương: Chóng mặt/đau đầu.
Cơ xương khớp: Chuột rút cơ bắp/đau cơ.
Tâm thần: Mất ngủ/ buồn ngủ/mất ham muốn tình dục/bất lực.
Hệ tiêu hóa: Tiêu chảy/buồn nôn/rối loạn tiêu hóa.
Những kinh nghiệm bất lợi khác được báo cáo theo thành phần kết hợp được liệtkê dưới đây.
Bisoprolol fumarate:
Bisoprolol được dung nạp tốt ở phần lớn người bệnh. Phần lớn các tác dụngkhông mong muốn ở mức độ nhẹ và nhất thời. Tỷ lệ người bệnh phải ngừng điều trịdo các tác dụng không mong muốn là 3,3% đối với người bệnh dùng bisoprolol và6,8% đối với bệnh nhân dùng placebo. Trong các thử nghiệm lâm sàng trên toàn thếgiới hoặc kinh nghiệm sau khi đưa thuốc ra thị trường, một loạt các tác dụng phụ(AES) khác, ngoài các tác dụng phụ đã được liệt kê ở trên, đã được báo cáo.Trong khi ở nhiều trường hợp liệu đó có phải là mối quan hệ nhân quả tồn tại giữabisoprolol và những AES hay không, nhưng vẫn được liệt kê để cảnh báo cho bácsĩ về mối quan hệ có thể có.
Hệ thần kinh trung ương: Đứng không vững, choáng váng, chóng mặt, nhức đầu,ngất xỉu, dị cảm, giảm cảm giác (hypoesthesia), tăng cảm giác (hyperesthesia),rối loạn giấc ngủ, mất ngủ, buồn ngủ, trầm cảm, lo lắng/bồn chồn.
Tim mạch: Chậm nhịp tim, đánh trống ngực và rối loạn nhịp khác, tứ chi lạnh,đau cơn không đều (claudication), hạ huyết áp, hạ huyết áp tư thế, đau ngực,suy tim sung huyết, khó thở khi gắng sức.
Đường tiêu hóa: Đau dạ dày/đau vùng thượng vị/đau bụng, loét dạ dày tátràng, viêm dạ dày, khó tiêu, buồn nôn, nôn mửa, tiêu chảy, táo bón, khô miệng.
Cơ xương khớp: Đau khớp, đau cơ bắp/đau khớp, đau lưng/đau cổ, chuột rút cơbắp, co giật/run.
Da: Phát ban, mụn trứng cá, chàm (eczema), bệnh vẩy nến, kích ứng da, ngứa,ban xuất huyết, đỏ bừng mặt, vã mồ hôi, rụng tóc, viêm da, viêm da tróc (rất hiếm),viêm mạch da.
Giác quan đặc biệt: Rối loạn thị giác, mắt đau/nhãn áp, chảy nước mắt bấtthường, ù tai, giảm thính lực, đau tai, vị giác bất thường.
Trao đổi chất: Bệnh gout.
Hô hấp: Hen suyễn, co thắt phế quản, viêm phế quản, khó thở, viêm họng,viêm mũi, viêm xoang, URI (nhiễm trùng đường hô hấp trên).
Sinh dục: Giảm ham muốn tình dục/bất lực, bệnh Peyronie rối loạn ở dương vậtrất hiếm, viêm bàng quang, đau thận từng cơn (renal colic), tiểu nhiều.
Tổng quát: Mệt mỏi, suy nhược, đau ngực, mệt mỏi, phù, tăng cân, phù mạch.
Hydrochlorothiazide:
Các tác dụng bất lợi theo kinh nghiệm, ngoài những tác dụng được liệt kê ởtrên, đã được báo cáo với hydrochlorothiazide (thông thường với liều 25mg hoặccao hơn).
Tổng quát: Suy yếu.
Hệ thần kinh trung ương: Chóng mặt, dị cảm, bồn chồn.
Tim mạch: Hạ huyết áp tư thế (có thể tăng do dùng rượu, các loại thuốc anthần hoặc các chất gây nghiện).
Đường tiêu hóa: Biếng ăn, kích thích dạ dày, co thắt, táo bón, vàng da(intrahepatic, vàng da ứ mật), viêm tụy, viêm túi mật, viêm tuyến nước bọt(sialadenitis), khô miệng.
Cơ xương khớp: Co thắt cơ bắp.
Phản ứng quá mẫn: Ban xuất huyết, nhạy cảm với ánh sáng, phát ban, nổi mềđay, viêm mạch hoại tử (viêm mạch, viêm mạch da), sốt, suy hô hấp bao gồm cảphù nề, viêm phổi và phù phổi, phản ứng phản vệ.
Giác quan đặc biệt: Thoáng mờ mắt, chứng thấy sắc vàng (nhìn hoá vàng,xanthopsia).
Trao đổi chất: Bệnh gout.
Sinh dục: Rối loạn chức năng tình dục, suy thận, rối loạn chức năng thận,viêm thận kẽ.
Da: Ban đỏ đa dạng bao gồm hội chứng Stevens-Johnson, viêm da tróc bao gồmhoại tử biểu bì độc hại.
B (Bisoprolol fumarate) - H (Hydrochlorothiazide)
Điều trị với cả 2 thuốc chẹn beta và thuốc lợi tiểu thiazide có liên quan tớisự gia tăng acid uric. Tuy nhiên, tầm quan trọng của sự thay đổi ở những bệnhnhân được điều trị với bisoprolol fumarate/HCT 6,25mg là thấp hơn ở những bệnhnhân được điều trị với HCT 25mg. Sự gia tăng trung bình các lipid trung tínhhuyết thanh đã được quan sát thấy ở những bệnh nhân được điều trị vớibisoprolol fumarate + hydrochlorothiazide 6,25mg. Tổng số cholesterol nói chungkhông bị ảnh hưởng, nhưng có sự giảm nhẹ lượng cholesterol HDL đã được ghi nhận.Các xét nghiệm bất thường khác được báo cáo theo từng các thành phần được liệtkê dưới đây:
Bisoprolol fumarate:
Trong thử nghiệm lâm sàng các thay đổi chỉ số thường xuyên nhất trong phòngthí nghiệm là sự gia tăng các chất béo trung tính trong huyết thanh, nhưng điềunày không nhất quán trong phát hiện. Bất thường không thường xuyên trong thửnghiệm gan đã được báo cáo. Theo kinh nghiệm của Mỹ các thử nghiệm có đối chứngvới liều điều trị bisoprolol fumarate trong 4 - 12 tuần, tỷ lệ tăng cao đồng thờitrong SGOT và SGPT gấp từ 1 đến 2 lần mức bình thường là 3,9% so với 2,5% củagiả dược. Không có bệnh nhân nào có mức cao đồng thời gấp hơn 2 lần mức bìnhthường. Kinh nghiệm sử dụng lâu dài không kiểm soát khi điều trị với bisoprololfumarate trong 6 - 18 tháng, tỷ lệ mắc phải của một hoặc đồng thời nhiều mứccao trong chỉ số SGOT và SGPT gấp từ 1 đến 2 lần mức bình thường là 6,2%. Tỷ lệthường xuất hiện là 1,9%. Đối với mức cao đồng thời của SGOT và SGPT lớn hơn 2lần mức bình thường, tỷ lệ mắc là 1,5%. Tỷ lệ xuất hiện nhiều là 0,3%.Trong nhiềutrường hợp các mức cao là do rối loạn tiềm ẩn hoặc giải quyết trong quá trìnhtiếp tục điều trị với bisoprolol fumarate. Các thay đổi chỉ số khác ở phòng thínghiệm bao gồm sự gia tăng nhẹ trong acid uric, creatinine, BUN (blood ureanitrogen or serum creatinine), kali huyết thanh, glucose và phospho, giảm bạchcầu và tiểu cầu. Đã có báo cáo thường xuyên của tăng bạch cầu ái toan. Đây lànhững thay đổi thường không quan trọng và hiếm khi dẫn đến sự ngưng dùngbisoprolol fumarate.
Hydrochlorothiazide (HCT):
Tăng đường huyết, đường niệu, tăng acid uric máu, hạ kali máu và sự mất cânbằng điện giải (xem Thận trọng), tăng lipid máu, chứng tăng calci huyết, giảm bạchcầu, mất bạch cầu hạt, giảm tiểu cầu, thiếu máu bất sản, thiếu máu tán huyết cóliên quan đến liệu pháp HCT.
Hướng dẫn cách xử trí ADR:
Khi xảy ra ADR với các biểu hiện trên, có thể xử trí như các trường hợp củatriệu chứng quá liều (xem mục: Quá liều).
Tương tác với các thuốc khác
Bisoprolol fumarate (B) và Hydrochlorothiazide (HCT)
Bisoprolol fumarate +hydrochlorothiazide có thể làm tăng tác dụng của các thuốc hạ huyết áp khác khidùng đồng thời. Bisoprolol fumarate và hydrochlorothiazide không nên dùng kết hợpvới chất chẹn beta khác. Bệnh nhân sử dụng thuốc làm suy giảm/tiêu haocatecholamine, chẳng hạn như reserpine hoặc guanethidine nên được giám sát chặtchẽ vì tác dụng chẹn beta adrenergic tăng thêm có thể gây giảm quá mức hoạttính giao cảm. Ở những bệnh nhân được điều trị đồng thời với clonidine, nếu cầnphải ngưng điều trị thì nên ngưng dùng bisoprolol fumarate vàhydrochlorothiazide vài ngày trước khi ngưng dùng clonidine.
Bisoprolol fumarate +hydrochlorothiazide nên thận trọng khi dùng chung với các thuốc ức chế co bópcơ tim hoặc ức chế sự dẫn truyền nhĩ - thất hoặc thuốc trầm cảm, chẳng hạn nhưthuốc đối kháng calci xác định (đặc biệt thuộc các nhóm phenylalkylamine[verapamil] và benzothiazepine [diltiazem]) hoặc các thuốc chống loạn nhịp, chẳnghạn như disopyramide.
Cả hai chất digitalisglycosides và chẹn beta làm chậm dẫn truyền nhĩ thất và nhịp tim giảm. Sử dụngđồng thời có thể làm tăng nguy cơ nhịp tim chậm.
Bisoprolol:
Sử dụng đồng thời với rifampin làm tăng độ thanh thải của bisoprololfumarate, rút ngắn thời gian nửa đời thải trừ. Tuy nhiên, không cần thiết phảithay đổi liều khởi đầu. Tài liệu nghiên cứu về dược động học không cho thấy cótương tác lâm sàng liên quan tới các chất dùng đồng thời khác, bao gồm cả thuốclợi tiểu thiazide và cimetidine. Bisoprolol fumarate không có ảnh hưởng lên thờigian prothrombin ở những bệnh nhân dùng liều warfarin ổn định.
Nguy cơ phản ứng phản vệ: Trong khi dùng thuốc chẹn beta, bệnh nhân có tiềnsử dị ứng nghiêm trọng với các dị nguyên khác nhau có thể có phản ứng mạnh hơnvới việc sử dụng thuốc nhắc lại hoặc do tình cờ hoặc do điều trị. Những bệnhnhân này có thể không đáp ứng với liều epinephrine thường dùng để điều trị cácphản ứng dị ứng.
Hydrochlorothiazide:
Khi được đồng thời với các loại thuốc sau đây có thể có tương tác với thuốclợi tiểu thiazide bao gồm rượu, thuốc an thần hoặc thuốc ngủ gây nghiện: Có thểxảy ra tăng tiềm lực hạ huyết áp thế đứng.
Thuốc trị đái tháo đường (thuốc uống và insulin): cần điều chỉnh liều lượngcủa thuốc trị đái tháo đường do tăng glucose huyết.
Thuốc hạ huyết áp khác: Có thể xảy ra tác dụng hiệp đồng hoặc tăng tiềm lựchạ huyết áp.
Cholestyramine và colestipol nhựa: Sự hấp thu của hydrochlorothiazide bịsuy giảm khi có sự hiện diện của các loại nhựa trao đổi anion nêu trên. Liềuduy nhất của nhựa cholestyramine và colestipol gắn kết với hydrochlorothiazidevà làm giảm độ hấp thu ở đường tiêu hóa đến 85% và 43%, tương ứng.
Corticosteroid, ACTH: Làm tăng và cạn kiệt chất điện giải, đặc biệt là giảmkali máu.
Amin (ví dụ norepinephrine): Có thể làm giảm đáp ứng với các amin tăng huyếtáp nhưng không đủ để ngăn cản việc sử dụng chúng.
Thuốc giãn cơ xương, nhóm không khử cực (ví dụ, tubocurarine): Có thể tăngđáp ứng với các thuốc giãn cơ.
Lithium: Không nên dùng cùng với thuốc lợi tiểu. Các thuốc lợi tiểu làm giảmđộ thanh thải thận của lithium và gây ra nguy cơ cao bị ngộ độc lithium. Hãytham khảo tờ hướng dẫn sử dụng của các chế phẩm lithium trước khi sử dụngbisoprolol fumarate và hydrochlorothiazid.
Thuốc kháng viêm không steroid: Trong một số bệnh nhân, khi uống thuốckháng viêm không steroid có thể làm giảm tác dụng lợi tiểu, giảm bài tiết natriniệu và giảm tác dụng hạ huyết áp của thuốc lợi tiểu thiazide. Vì vậy, khibisoprolol fumarate + hydrochlorothiazide được dùng đồng thời với các thuốckháng viêm không steroid, bệnh nhân cần được giám sát chặt chẽ để xác định mứchiệu quả mong muốn của thuốc lợi tiểu.
Khi dùng thiazide, phản ứng nhạy cảm có thể xảy ra với các bệnh nhân có hoặckhông có tiền sử dị ứng hoặc hen phế quản. Phản ứng nhạy cảm với ánh sáng và cóthể làm tăng nặng thêm hoặc kích hoạt lupus ban đỏ toàn thân đã được báo cáo ởnhững bệnh nhân dùng thiazide. Tác dụng hạ huyết áp của thiazide có thể giatăng ở bệnh nhân sau khi cắt bỏ thần kinh giao cảm.
Tương tác thuốc ở phòng thí nghiệm
Dựa trên các báo cáo liên quan đến thiazide, bisoprolol fumarate +hydrochlorothiazide có thể làm giảm nồng độ iode gắn kết với protein huyếtthanh nhưng không cho dấu hiệu của sự rối loạn tuyến giáp. Do thuốc kết hợp cóchứa thiazide (hydrochlorothiazide) nên ngưng dùng thuốc trước khi thực hiện kiểmtra chức năng tuyến cận giáp.
Quá liều
Hiện có ít thông tin về quá liều với bisoprolol fumarate vàhydrochlorothiazide. Tuy nhiên, một số trường hợp quá liều với bisoprololfumarate đã được báo cáo (tối đa: 2000mg). Chậm nhịp tim và/ hoặc tụt huyết ápđã được ghi nhận. Thuốc cường giao cảm đã được dùng trong một số trường hợp vàtất cả các bệnh nhân đều hồi phục. Các dấu hiệu thường xuyên dự kiến quan sát vớiquá liều thuốc chẹn beta là chậm nhịp tim và hạ huyết áp. Tình trạng ngủ lịmcũng phổ biến và với quá liều nghiêm trọng sẽ bị mê sảng, hôn mê, co giật và ngừnghô hấp đã được báo cáo xảy ra. Suy tim sung huyết, co thắt phế quản và hạ đườnghuyết có thể xảy ra, đặc biệt là ở những bệnh nhân đang có sẵn các bệnh ở cáccơ quan này. Với các thuốc lợi tiểu thiazide, nhiễm độc cấp tính rất hiếm xảyra. Điểm đặc trưng nổi bật nhất của quá liều là gây mất dịch lỏng và chất điệngiải cấp tính. Các dấu hiệu và triệu chứng bao gồm tim mạch (tim đập nhanh, hạhuyết áp, sốc), thần kinh cơ (yếu ớt, lú lẫn, chóng mặt, chuột rút cơ bắp chân,dị cảm, mệt mỏi, suy giảm ý thức), tiêu hóa (buồn nôn, nôn, khát nước), thận(tiểu nhiều, thiểu niệu hoặc vô niệu [gây ra do hemoconcentration]) và các thayđổi kết quả xét nghiệm ở phòng thí nghiệm (hạ kali máu, hạ natri máu, giảmchloride máu (hypochloremia), nhiễm kiềm, tăng nitrogen urea huyết (BUN, BloodUrea Nitrogen) [đặc biệt ở những bệnh nhân suy thận]) và mất nước do lợi tiểuquá mức. Liều uống LD50 của hydrochlorothiazide lớn hơn 10g/kg cho cả hai loàichuột nhắt và chuột cống. Nếu nghi ngờ có quá liều bisoprolol fumarate vàhydrochlorothiazide thì nên ngưng việc điều trị và bệnh nhân cần được theo dõichặt chẽ. Điều trị triệu chứng và hỗ trợ vì không có thuốc giải độc đặc biệt. Mộtsố dữ liệu hạn chế gợi ý bisoprolol fumarate không thể bị thẩm tách, tương tựnhư vậy cũng không có dấu hiệu cho thấy hydrochlorothiazide có thể bị thẩmtách. Các biện pháp đề nghị chung bao gồm gây nôn và/hoặc rửa dạ dày, uống thanhoạt tính, hỗ trợ hô hấp, điều chỉnh sự mất cân bằng dịch lỏng và chất điện giảivà điều trị co giật. Căn cứ vào các tác động dược lý học dự kiến và khuyến cáocho thuốc chẹn beta khác và hydrochlorothiazide, các biện pháp sau đây cần đượcxem xét khi thực hiện lâm sàng:
Nhịp tim chậm: Tiêm tĩnh mạch atropine. Nếu đáp ứng chưa đạt, có thể dùngthận trọng isoproterenol hoặc một thuốc khác có tác dụng làm tăng, điều nhịp(chronotropic) tích cực. Trong một số trường hợp, đặt máy tạo nhịp tim tạm thờiđể kích thích tăng nhịp.
Hạ huyết áp, sốc: Bệnh nhân khi nằm tư thế các chân nên được nâng lên. Truyềndịch tĩnh mạch để điều chỉnh cân bằng dịch lỏng và chất điện giải bị mất (kali,natri). Có thể cần tiêm tĩnh mạch glucagon hoặc một thuốc chủ vậnalpha-adrenergic.
Blốc tim (mức độ thứ hai hoặc thứ ba)
Bệnh nhân cần được theo dõi cẩn thận và được điều trị bằng dịch truyềnisoproterenol hoặc đặt máy tạo nhịp tim, nếu thích hợp.
Suy tim sung huyết: Bắt đầu thực hiện các biện pháp điều trị thông thường(tức là dùng digitalis, thuốc lợi tiểu, thuốc làm giãn mạch, làm tăng lực cobóp cơ tim).
Co thắt phế quản: Dùng một thuốc giãn phế quản như isoproterenol và/ hoặcaminophylline.
Hạ đường huyết: Tiêm tĩnh mạch glucose.
Giám sát y tế: Cân bằng nước và chất điện giải (đặc biệt là huyết thanhkali) và chức năng thận phải được theo dõi cho đến khi bình thường hóa.
Lái xe và vận hành máy móc
Kinh nghiệm cho thấy việc điều trị không làm ảnh hưởng khả năng lái xe haysử dụng máy móc của bệnh nhân. Tuy nhiên một số phản ứng bất lợi như chóng mặt,đau đầu, buồn ngủ hiếm gặp nhưng vẫn có thể xảy ra; do đó có thể ảnh hưởng đếnkhả năng lái xe hay vận hành máy móc.
Thông báo cho Bác sĩ những tác dụng không mong muốn gặp phải khi sử dụngthuốc
Thai kỳ và cho con bú
Trường hợp có thai: Thiazide qua được hàng rào nhau thai và xuất hiện trongmáu dây rốn. Việc sử dụng các thiazide ở phụ nữ mang thai đòi hỏi dự đoán đượclợi ích so với các nguy cơ có thể cho thai nhi. Những mối nguy hiểm này bao gồmgây vàng da cho bào thai hoặc trẻ sơ sinh, viêm tụy, giảm tiểu cầu và có thể cóphản ứng bất lợi khác đã xảy ra ở người lớn.
Trường hợp cho con bú: Bisoprolol fumarate dùng đơn trị hoặc kết hợp vớiHCT đã không được nghiên cứu ở các bà mẹ đang nuôi con bú. Thiazide được bài tiếtqua sữa mẹ. Một lượng nhỏ của bisoprolol fumarate (< 2% liều dùng) đã đượcphát hiện trong sữa của những con chuột cống cho con bú. Do tiềm năng gây racác phản ứng phụ nghiêm trọng khi điều dưỡng trẻ sơ sinh, việc quyết định ngừngcho con bú hoặc ngừng thuốc nên tính đến tầm quan trọng của thuốc đối với ngườimẹ.
Bảo quản:
Nơi khô mát, tránhánh nắng trực tiếp
Tránh xa tầm tay trẻem